/Dễ trăm lần không dân cũng chịu. Khó vạn lần dân liệu cũng xong/. Thơ Thanh Tịnh

VIDEO

HỖ TRỢ

QUẢNG CÁO

LỊCH

LIÊN KẾT

Thơ

 NHỚ CAO BẰNG

/Cỏ cây mây núi sơn khê. Níu chân lữ khách đất quê Cao Bằng./ Thơ VTT

Nhớ Cao Bằng (Vũ Trọng Thái)  

 NHỚ CAO BẰNG



Vũ Trọng Thái

 


Phja Đén ơi, Phja Đén ơi
Bao giờ trẩy hội, cho tôi về cùng
Hoa lau ngợp trắng lòng thung
Biên cương đó, đã quê chung của mình

Nẻo đường Trùng Khánh non xanh
Thác reo Bản Giốc, đón anh với nàng
Lục Khu, đẹp đến ngỡ ngàng
Ngẩn ngơ lạc giữa ngút ngàn ngô non

“Mình về nuôi cái cùng con…”*
Lời xưa thấp thoáng vẫn còn đâu đây
Bằng Giang in trắng bóng mây
Câu sli “Nàng ơi…”, dắt tay tìm về

Cỏ cây mây núi sơn khê
Níu chân lữ khách đất quê Cao Bằng.

 

* Ca dao: “Mình về nuôi cái cùng con
Anh đi trẩy hội nước non Cao Bằng”.

 

V.T.T