/Dễ trăm lần không dân cũng chịu. Khó vạn lần dân liệu cũng xong/. Thơ Thanh Tịnh

VIDEO

HỖ TRỢ

QUẢNG CÁO

LỊCH

LIÊN KẾT

VĂN HỌC QUỐC TẾ

Cô gái và con rắn. Truyện ngắn của O Thiam Chin

O Thiam Chin sinh ngày 8 tháng 12 năm 1977 là một tác giả người Singapore viết văn bằng tiếng Anh.

Cô gái và con rắn. Truyện ngắn của O Thiam Chin

.

O Thiam Chin sinh ngày 8 tháng 12 năm 1977 là một tác giả người Singapore viết văn bằng tiếng Anh. Ông đã xuất bản nhiều tập truyện ngắn, tiểu thuyết và giành được một số giải thưởng văn học. Nhiều tác phẩm của Thiam Chin khám phá chủ đề tình yêu, sự đau khổ, chia ly và tình dục đồng tính nam.

       Ba giờ chiều, giao thông đang giờ cao điểm, tôi lái xe chậm chạp, không mục tiêu, không đi đâu cụ thể. Tôi có thể đi về nhà nếu tôi muốn, nếu tôi có thể quyết định được. Thảng hoặc tôi trộm nhìn lâu hơn vào hũ tro cốt bên cạnh ghế ngồi.

Dòng suối ánh nắng xuyên qua cửa xe làm đau mắt. Tôi nheo mắt để quan sát cái gì đằng trước, mặc dù tôi đeo kính mát tròng lớn. Bên ngoài, cây cối xếp hàng như bất động trong cái nắng gắt, những cành cây rũ ra vẻ chết chóc, những chiếc lá đen đúa xấu xí tưa ra xơ xác như đám giẻ rách. Trên đài, một giọng nam trầm chuyên đọc tin tức hàng giờ thông báo sắp có mưa trong buổi sáng sớm. Tôi vặn nút radio, dò kênh chỉ phát nhạc nhẹ, không có quảng cáo hoặc những bình luận vớ vẩn.

Khi đến điểm dừng đèn đỏ, tôi quay lại nhìn hũ tro cốt. Cái hũ đơn giản đến nhạt nhẽo tôi đã không mất nhiều tâm trí để chọn, tôi chỉ vào catalogue nói với người bán đó là cái tôi muốn. Trong hũ là tro cốt của chồng tôi. Tôi mới đến nhà tang lễ nhận cách đây nửa giờ, khi sờ lên thành hũ, tôi cảm nhận được hơi ấm. Tôi có tưởng tượng ra không? Tro cốt vẫn còn nóng ư? Tôi nhủ mình, không thể. Đèn đường chuyển xanh, tôi đạp mạnh lên chân ga.

Một tai nạn xảy ra trên đường, một người bị xe đụng, đang hấp hối, máu chảy lênh láng trên mặt đường nhựa. Các lái xe quơ tay chỉ vào mặt nhau, chuẩn bị một vụ ẩu đả. Hành khách trong xe còn đang choáng váng sau vụ va chạm, chỉ biết lắc đầu buồn bã. Tôi không biết phải làm gì, có lẽ dừng xe bên vệ đường quan sát những thứ đang bày ra như xem một chương trình rượt đuổi đâm nhau bằng xe hơi trên TV. Thi thể còn dính một nửa trong xe; tay, đầu, chân lẫn lộn trong một đống bùng nhùng. Tôi có thể lấy điện thoại chụp hình hoặc quay video. Tôi mỉm cười với ý nghĩ như thế.

Vài tháng trước, chồng tôi bảo có phòng nhì. Một vợ, một con gái sáu tuổi. Khi anh nói toạc ra, tâm trí tôi như đóng lại. Lời anh ta như vẫn còn đây, và tôi bảo đảm hiểu hết nghĩa. Tôi không làm ầm lên. Làm rối sự việc không phải cách của tôi. Bình tĩnh, tôi bảo chồng cho tôi chút thời gian suy nghĩ, rồi lặng lẽ đi về phòng.

     Những ngày tiếp theo, tôi tiếp tục những việc công việc hàng ngày như thường, cố làm việc nhà mà không gây ra sự chú ý, giống như chưa từng nghe chồng tôi thú tội. Tôi phải làm gì? La hét, ném đồ, cư xử như một người điên? Ở tuổi bốn mươi, tôi biết rõ nó sẽ lố bịch, giận dữ cũng vô dụng. Làm thế chỉ tổ chồng tôi bớt cảm thấy tội lỗi, tôi không thể để anh ta thỏa mãn được chuộc bớt lỗi lầm của sự phản bội.

Sau một tuần trôi đi, tôi hỏi chồng chi tiết về người vợ hai (đúng hơn là bồ của anh ta), đứa con gái. Tôi bảo anh sắp xếp một cuộc hẹn. Anh ta nhìn tôi, mặc dù điên tiết, nhưng tôi vẫn khăng khăng. Anh bảo để hỏi cô ta; sau đó nói cô ta đồng ý gặp với điều kiện không mang theo đứa con gái, để “bớt đi vài câu hỏi không cần thiết của bả.”

Tôi động lòng, và cuộc gặp được ấn định vào một tuần nữa. Hai ngày trước khi đến hẹn; đột ngột trong bữa tối, chồng tôi ôm ngực suốt, sau đó đổ xuống sàn nhà, thân thể co giật liên hồi. Tôi đứng ngoài quan sát anh ta đột quỵ, quan sát gương mặt anh ta, gương mặt từ trạng thái hoang mang khó tin sang trạng thái an thần. Khi việc xảy ra, tôi đứng đó và không đi lại giúp gì. Khi mọi việc đã xong, tôi ngồi xuống bàn ăn nhìn đám bát đĩa lộn xộn trên sàn nhà và thở dài. Tôi di chuyển tìm điện thoại gọi cấp cứu, giữ giọng bình tĩnh và kiềm chế.

Tôi có cảm giác lạ lùng sau toàn bộ sự việc xảy ra. Tôi biện giải mình đúng, sự bất công được lấy lại, tôi không cần đến một sự xá tội. Nhưng có lẽ sai, nhưng tôi có thể làm gì để thay đổi được chứ. Đau và buồn hầu như không giống nhau, nhưng đôi khi chúng làm ta thấy rất giống.

Đến chỗ đường giao nhau, tôi dừng xe và nhìn ra ngoài cửa. Dãy cửa hàng dọc đường Geylang nêm chặt xe cộ; người vào kẻ ra các cửa hàng tiện lợi, tiệm mát xa, quán cà phê; làm nghẹt cả lối rẽ vào khu dân cư và các khách sạn rẻ tiền mọc như nấm sau mưa. Tôi thấy một người đàn bà ngồi trên lối vào một spa trên tầng hai, dõi mắt vào những người đàn ông đi qua, hau háu như săn tìm. Trong nụ cười của bà ta phảng phất một mối tai họa tinh vi. Người đàn bà Tàu cảm thấy cái nhìn của tôi, quay lại nhìn trừng trừng vào tôi lộ liễu. Biểu hiện của bà ta mạnh mẽ như có tính toán gì đó. Tôi đã không quay đi.

Ở chỗ đèn giao thông tiếp theo, tôi nhìn vào trong một chiếc xe Cheverolet SUV bên cạnh, một gia đình bốn người bên trong. Người mẹ ngồi phía sau tát vào mặt con gái làm cô bé trào nước mắt. Không có cách nào để nghe tiếng khóc to vì cách hai làn kiếng, mặc dù tôi tưởng tượng ra tiếng thét chọc thủng những thiết bị cách âm của xe hơi. Mọi người căng thẳng và bực mình, đặc biệt với bà mẹ đã tát cô bé. Cô bé đưa mặt ra cửa xe, lệ tràn trên mắt và cú tát để lại vệt đỏ trên má, tất cả vô hình với tôi. Nhưng một ý nghĩ ngẫu nhiên xuất hiện trong đầu: Cô bé bằng tuổi với con gái của chồng tôi?

Cơn xúc động đang dâng lên khiến cô bé không nhận ra tôi đang nhìn vào cô. Nhưng khi cô bé nhận ra liền nhăn mặt cau có, thè lưỡi, mắt đầy thách thức. Tôi bỏ tay khỏi vô lăng, đột nhiên muốn cho cô bé một cái tát để trừng phạt hành động khinh suất của nó. Nhưng tôi nắm tay lại và để lên ngực. Giá mà cô bé là con tôi, chỉ giá như. Nhưng chồng tôi đã nói trước cả khi kết hôn, anh ấy không muốn có con. Anh muốn cuộc sống chỉ hai vợ chồng, không than phiền, không chịu đựng, không rắc rối.

Đang miên man suy nghĩ, tôi bị xóc lên bởi tiếng còi của chiếc xe phía sau, lập tức tôi nhấn pedal. Khi tôi nhìn ra ngoài cửa xe, một chiếc xe khác vượt lên phía trước rẽ phải qua đường khác. Thậm chí từ khoảng cách xa, tôi thấy cô bé quay lại cửa hậu, dán mặt vào đó, bàn tay vẫy vẫy. Một khoảnh khắc, tôi nghĩ cô bé chào tôi, nhưng tôi không chắc lắm.

Nghĩ về những lần nạo thai, ba năm trong cuộc hôn phối, là những thứ chồng tôi quyết định, nhưng chỉ một lần tôi miễn cưỡng đồng ý sau nhiều sự thuyết phục.

Chỉ điều này thôi khiến tôi buông chân ra khỏi phanh và đâm vào xe khác. Nhưng tôi kìm lại, bởi sợi dây phẩm giá của riêng mình. Tôi sẽ không chết bên cạnh chồng, mặc dù anh ta giờ là đống tro tàn trong cái hũ xấu xí.

Tôi đến nhà hàng nơi cô ta làm việc sau khi đào được vài thông tin từ chồng tôi. Đó là nhà hàng Tàu chuyên về món ăn của người Hakka. Tôi đi ăn trưa vào một ngày trong tuần ở đó. Tôi muốn chọn thời điểm nhà hàng đông cho dễ quan sát, tìm danh tính cô ta trên bảng tên in trên áo cánh lao động màu hoa vân anh. Cô ta tiến lại bàn tôi, đưa cái thực đơn nhàu nát và giới thiệu vài set ăn trưa. Mặt cô ta mang một nụ cười mỏng, có thể vì quá kiệt sức vì công việc, hoặc tự nhiên nó vậy. Cô đợi cho tôi đặt món. Tôi gọi trà nhài. Trong khi cô ta phục vụ, tôi nhìn thấy chiếc nhẫn trên tay cô.

Tôi không hiểu tại sao chồng tôi bị cô ta quyến rũ, bởi tôi biết kiểu phụ nữ anh ta thích: rắn chắc; ngực, hông, eo, tay, bắp chân cân đối; mắt hiền và tai như tai thỏ. Tôi là tuýp phụ nữ của anh ta. Có thể anh ta giảm tiêu chuẩn về đàn bà, nhất là những đặc tính số đo kiểu dáng. Tôi trở thành số không; hoặc cái anh ta đã đạt được. Anh ta muốn lấp đầy ham muốn, dục vọng trong một người đàn bà khác biệt. Có điều chắc rằng, cô ta trẻ hơn tôi.

Sau khi mang thức ăn ra cho tôi, quay lại các bàn khác với thái độ ân cần và hiệu quả. Bỗng nhiên cô đụng vào một người phục vụ khác, làm khay gà hấp tung tóe ra sàn. Người quản lý chạy lại kêu lấy khăn và giẻ lau. Cô ta lặng lẽ thực hiện nhiệm vụ.

Khi thức ăn ra, tôi không đụng đũa. Tôi uống một vài ngụm trà, tất cả chú ý của tôi là cô ta, cách cô ta cười với khách quen, ánh mắt đưa từ bàn này qua bàn kia, chuyển động của cái hông lớn của cô ta. Khi thấy tôi không ăn gì, cô hỏi thức ăn có hợp khẩu vị không, mọi việc có ổn không. Tôi nhìn cô và nói, mọi sự tốt cả. Cô có vẻ như phân vân vài giây và rời đi với nụ cười hơi kinh ngạc.

Sau khi ở đó một giờ, tôi hỏi hóa đơn từ một người bồi khác, rồi ra khỏi nhà hàng. Tôi nhìn cô ta lâu hơn để khắc sâu hình ảnh cô ta trong bộ nhớ, để lưu lại trong trí não.

Nhưng giờ ngồi trong xe, cố tìm lại hình ảnh cô ta, dù đã cố gắng như thế nào, tôi bất lực không thể tìm ra từng đặc điểm cụ thể.

Sau vài giờ lái xe, giao thông trở nên chậm chạp bởi lúc càng nhiều ô tô và xe máy. Cảm thấy mệt, bắp chân căng cứng và bó chặt, tôi bỏ đường xa lộ bốn làn đường, để đi vào con đường ít đông hơn. Sau vài phút lái, tôi thấy từ xa hàng cây cọ cao thẳng tắp, thấp thoáng đường bờ biển chia cắt giữa đất liền và đại dương. Tìm một chỗ bóng râm trên con đường vắng, tôi đậu xe, bê hũ cốt ra cái nóng ban ngày. Không khí mang theo sự ẩm ướt, mùi đất bùn mục ruỗng.

Trên tay tôi, cái hũ trở nên lạnh lẽo, bề mặt của nó còn dính khí hàn từ máy lạnh xe hơi. Giữ nó bên hông khi đi, tôi vừa tiến về con đường nhỏ dẫn ra biển vừa chú ý những cành cây gãy, thân cây và những đám lá đang mục rữa.

Chuyện về người vợ hai của chồng tôi hầu như không gây sốc. Tôi biết rõ trò mèo của anh ta trong trong nhiều năm lấy nhau, nhưng tôi chọn cách giả mù, nhưng chuyện về đứa con, sao có thể thế được? Tự lý giải đó là một sự cố, anh ta phải chấp nhận sau khi người đàn bà mang bầu, quá trễ để phá thai. Tôi không cam chịu ý nghĩ anh ta muốn có con với người đàn bà khác, mà không phải với tôi. Tốt nhất nên nghĩ đứa bé là một tai nạn, đứa con ngoài kế hoạch, tối thiểu điều đó có thể chế ngự được nỗi hoài nghi như chất độc phát tác trong tâm trí.

Một thời gian dài tôi sống hòa bình với tình trạng không con cái; tình trạng có viễn cảnh không bao giờ kết thúc, không đường biên để để giữ những mất mát giày vò; những đàn mối giấu mặt gặm nát mất nền tảng của một mái ấm. Sau khi phá thai, tôi phát hiện chính mình thường xung đột với cái tôi bên ngoài và bên trong, giống như hai người đàn bà sống trong đời tôi, một thực thể ngoại lai bị chia cắt. Mặc dù quyết định phá thai là cả hai vợ chồng, dù không nói ra, tôi cảm thấy tội lỗi nhiều hơn, đáng trách hơn chồng, vì tôi mới là người mang đứa con trong bụng.

Đôi lúc, tôi ở cùng với bạn bè có con cái, tôi chợt nghĩ tôi đã trở thành mẹ và có một đứa con. Rất dễ dàng để thấy những người bạn này cảm thấy thoải mái với việc làm mẹ, than phiền lũ con vòi vĩnh, mệt mỏi ra sao, ít thời gian cho những việc riêng, ghen tị với sự tự do và dễ chịu của vợ chồng tôi. Tôi không buồn giải thích, bảo mỗi tình trạng có vấn đề riêng của nó, đừng có ghen tị.

Đôi lần, tôi cảm thấy phiền muộn, nhưng không nói với ai. Vài tháng sau khi phá thai, tôi đến bệnh viện đi xung quanh khoa sản như giả vờ tìm ai, nhìn vào lồng kính nơi ấp các em bé mới sinh. Một y tá đến hỏi tôi muốn xem con à, tôi bỏ chạy như ma đuổi.

Một lần tôi thấy một đứa bé bị lạc bố mẹ trong siêu thị. Đứa bé khóc bên cạnh thang cuốn, tôi là người đầu tiên đến hỏi han. Tôi cầm tay, lau nước mắt, xoa đầu và mua cho cô bé một que kem để an ủi. Nhưng chỉ khi đứa bé thấy bố mẹ ở chỗ đón taxi, lập tức bỏ tay tôi và chạy lại với họ. Bố mẹ đứa bé nói lời cảm ơn, mặc dù thấy không có gì to tát, nhưng cảm thấy cảm thông và dặn họ luôn để mắt đến con cái.

Đó là lần tôi cảm thấy tệ, cả ngày nằm trên giường, may là chồng tôi đi làm. Ý nghĩ tự sát bủa vây. Tôi lết vào toilet, uống hết nửa chai n